ta mot nguoi ban than cua em - Tả một người bạn thân yêu của em


Bài làm

Tuấn lùn – bạn nối khố của em.

Lớp 5A của chúng em có 42 bạn, gồm 25 nữ và 17 nam. Chúng em thương yêu nhau, học tập và chơi rất chan hòa. Em có nhiều bạn cùng lớp, cùng trường nhưng Nguyễn Anh Tuấn là thân nhất.

Em ở tổ Một, Tuấn ở tổ Hai. Cả hai là cậu thủ của đội bóng “ Khủng long” lớp 5A đấy. Nói đáng tội, em chỉ là trung vệ dự bị thôi, còn Tuấn là tiền vệ, cây làm bàn của đội.

Tuấn béo tròn, người thấp, nên các bạn gọi là Tuấn Lùn, biệt danh ấy hình như bọn con gái gán cho. Mỗi lần nghe bạn nào gọi : “ Tuấn Lùn” thì cậu ta nhe hàm răng chuột cười tít mắt.

Cùng lứa, 10 tuổi như nhiều bạn trong lớp, nhưng Tuấn Lùn thấp hơn một cái đầu. Cái trán to, hai tai to, cặp đùi dế chắc nịch, hai cánh tay tròn to, đôi bàn tay múp míp. Tóc lúc nào cũng cắt ngắn. Cặp mắt mở to, rất sáng thể hiện một sức mạnh tinh thần cương quyết, dũng cảm và thông minh. Nghịch lắm, giờ ra chơi cậu ta chạy nhảy, reo hò và hay cướp cầu lũ con gái.Chơi kéo co, lúc nào Tuấn Lùn cũng đứng ở đầu dây. Trên sân bóng, mang áo số 6, cậu ta tung hoành đột phá. Trong trận bán kết với đội bóng 5C, Tuấn Lùn là vua phá lưới.

Tuấn là con út chú Quảng, cán bộ Ngân hàng, mẹ là nhân viên phòng Bưu điện. Tuấn học giỏi, nhất là môn Toán. Lớp Ba, lớp Bốn , Tuấn đoạt giải nhất môn toán toàn huyện Thủy Nguyên. Cô giáo Ngọc nhắc về chuyện thi học sinh giỏi toàn trường cuối học kì I sắp tới. Tuấn khẽ nói : “ Thưa cô, em sẽ cố gắng!”. Khiêm tốn, hào hiệp, thích giúp đỡ bạn bè là đức tính của Tuấn Lùn. Trước đây, em học đuối môn Toán, nhờ Tuấn giúp đỡ mà em học khá môn Toán, vượt hẳn lên.

Bố mẹ em rất quý Tuấn. Mỗi lần đến chơi hay ra về. Tuấn rất lễ phép chào hỏi. Tuấn về, mẹ em hết lời ngợi khen là ngoan và ý tứ như người lớn.

Tuấn Lùn-bạn nối khố của em. Tan học chiếu thứ 7, Tuấn hẹn : “ Mai đi câu cá, mình cho mượn quyển Toán hay lắm”

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC: