Google tìm: phan tich hinh tuong con song da cua nguyen tuan, Phân tích hình tượng con sông đà của nguyễn tuân

Bài làm

Nguyễn Tuân là một trong những tác giả có nhiều đóng góp cho nền văn học hiện đại. Qua hình ảnh con sông Đà thơ mộng trữ tình, người lái đò bình dị mà tài hoa, ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên con người. Hình tượng con sông Đà với dáng vẻ hung bạo và đầy trữ tình được thể hiện ở nhiều góc độ khác nhau.

Sông Đà hiện lên trang tùy bút như một sinh thể độc đáo vừa có hình hài vừa có cá tính. Vẻ hung bạo của con sông Đà, con sông Đà thể hiện sự khác thường của nó ở ngay chính dòng chảy. Mọi con sông đều chảy theo hướng Đông duy chỉ có con sông Đà là chảy theo hướng Bắc. Có thể xem con sông Đà là đứa con ngỗ ngược của thiên nhiên Tây Bắc. Sông Đà duới ngòi bút của Nguyễn Tuân hiện lên thật sinh động với tính cách hung bạo như " ke thù sô 1 của con người". Tính cách hung bạo ấy được thể hiện ở nhiều phương diện khác nhau. Trước tiên là cảnh đá bờ sông dựng vách thành. Lòng sông hẹp hiểm trở giữ dội : mặt trời chỉ vào đúng lúc ngọn mới thấy trên mặt sông, có chỗ vách đá chẹn dòng sông như một cái yết hầu, có quãng con nai con hổ vượt từ bờ bên này sang bờ bên kia, đặc biệt nhà văn sử dụng lối so sánh đầy mới mẻ để khắc sâu cảm giác lạnh hun hút khi đi qua quãng sông này: " cảm giác thấy mình như đứng ở hè một cái ngõ mà ngóng vọng lên khung cửa sổ nào trên cái tầng nhà thứ mấy vừa tắt vụt đèn điện”. vẻ hung bạo còn được thể hiện ở mặt ghềnh thác lóong : “ nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió, cuồn cuộn luồng gió gùn ghè suốt năm như lúc nào cùng đòi nợ suýt những người lái đò”, câu văn ngắn với biện pháp điệp từ, điệp cấu trúc ngữ pháp, làm tăng nhịp gấp gáp trong chuyển động của gió và sóng, gió, sóng và đá phối hợp với nhau tạo nên sức mạnh đầy uy hiếp. Những cái hút nước của sông Đà như những cái cạm bẫy hung dữ : “ nước kêu và thở như cửa cống cái bị sặc, xoáy tít đầy, nước ặc ặc lên như vừa rót dầu sôi vào… có những thuyền đã bị cái hút nó hút xuống, thuyền trồng cây chuối dựng ngược rồi vụt biến đi, bị dìm và đi ngầm dưới lòng sông đến mươi phút sau mới thấy tan xác ở khuỷnh sông dưới”. hơn nữa ở các thác nước với biện pháp nhân hóa và so sánh thì những âm thanh từ xa ở thác nước : “ nghe như là oán trách điều gì rồi lại như là van xin, rồi lại như là khiêu khích, giọng gằn mà chế nhạo” thế rồi những âm thanh như được phóng to hết cỡ, bừng thét lên khúc nhạc của thiên nhiênddang ở đỉnh điểm của cơn phấn khích mạnh mẽ và man dại: tiếng thác nước “ giống lên như 1 ngàn con trâu mộng đang lồng lộn giữa rừng vầu rừng tre nứa nổi lửa, rừng lửa cũng gầm thét cùng đàn trâu mộng” cái tài của nhà văn là cách so sánh đầy ấn tượng giám lấy lửa để tả nước, giám lấy rừng để tả sông. Đá ở sông Đà cũng không kém phần hung bạo nó đã mai phục hàng ngàn năm trong lòng sông với biện pháp nhân hóa khiến những hòn đá vô chi vô giác cũng mang sắc thái của con người: “ nhìn mặt hòn nào trông cũng ngô ngược”. cả đại dương đá dàn thành trận địa đã có sẵn hàng tiền vệ có cửa tử cửa sinh . khi con thuyền của người lái đò xuất hiện đá ở sông như nhổm cả dậy để vồ lấy thuyền vậy là đá ở sông dường như đã trở thành một chiến đại dữ dội.
Con sông Đà thơ mộng trữ tình. Con sông Đà với vẻ đẹp thơ mộng trữ tình được thể hiện ở quãng trung lưu và nhà văn cũng đã miêu tả con sông ở nhiều góc độ. Những lần tạt bay ngang qua sông Đà thì lúc này dòng sông “ tuôn dài dài” như một áng tóc trữ tình. Đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc, bung nở hoa ban hoa gạo tháng 2 và cuồn cuộn khói núi Mèo đốt nườn Xuân, với cách so sánh độc đáo ấy Nguyễn Tuân làm hiện lên trươc mắt người đọc con sông có vẻ đẹp kiều diễm duyên dáng mềm mại như một nàng thiếu nữ. màu nươc sông Đà cũng mang một vẻ đẹp riêng của mỗi mùa khac nhau : mùa Xuân thì màu nươc xanh màu ngọc bích… mùa thu thì lừ lừ chín đỏ. Đặc biệt là vẻ đẹp hoang dại tĩnh lặng : bờ sông hoang dại như bờ tiền sử, bờ sông hồn nhiên như nỗi niềm cổ tích của thửa xưa, cách so sánh đầy sức khơi gợi khắc họa vẻ đẹp hoang sơ của con sông chảy qua lịch sử mang dấu ấn ngàn xưa của cha ông, để lột tả không khí đầy thơ ấy tác giả đã tả cảnh đàn hưu ngẩng đầu ngơ ngác cái nắng tháng 3 đường thi gợi tâm sự của người tình nhân chưa quen biết lúc này đây không thấy đâu con sông Đà với dáng vẻ hung dữ mà chỉ thấy tình cảm của con sông đối với con người như một cố nhân xa thì thấy nhớ thương gặp lại thì mừng vui như nối lại chiêm bao đứt quãng. Khi miêu tả con sông Đà thì Nguyễn Tuân đã tạo cho người đọc cảm giác đang lạc vào một thế giới kì ảo đẹp cổ kính kãng mạn độc đáo đầy chất thơ khiến ta thấy thiên nhiên thật hài hòa trong chẻo nên thơ như một sinh thể. Đó là một kì công của tạo hóa mang đến cho thiên nhiên Tây Bắc từ đó thêt hiện niềm tự hào cà tình yêu tha thiết của con người đối với thiên nhiên.

Tùy bút đã đạt tới trình độ nghệ thuật bậc thầy. Chỉ với việc miêu tả sông Đà, Nguyễn Tuân chứng tỏ là một cây bút vừa tài hoa vừa uyên bác, tác giả đã phát hiện và miêu tả thiên nhiên của Tây Bắc bằng tất cả đôi mắt và tâm hồn của một nghệ sĩ tài năng tinh tế, nặng lòng với quê hương và đất nước.

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC: